Anh nhớ một chiều xưa của thời tuổi trẻ
Ta đi giữa mùa đông đường mưa lất phất
Nhớ tóc xoã mềm ướt đẫm bờ vai
Anh nhớ nỗi buồn mưa bụi tháng hai
đến li ti mà nhạt nhòa ô cửa
Bờ dậu thưa người sỏi đá lao xao
Năm tháng đã già từ dạo vắng nhau
Em cũng ra đi về làm dâu xứ khác
Có những đượm buồn chỉ dành cho gái Bắc
Mưa bụi ơi, chờ đợi bao lâu
người con gái của vàng thu mấy độ
Hoa nở và tàn im lặng giữa đêm
Mưa sài gòn buồn lắm phải không em
Mưa thu cũ, mà tình tôi cũng cũ
Giậu hoa cúc già đọng một bóng trăng
Em lên chuyến đò từ dạo sang ngang
Mà dọc cung đường tôi không sao nhớ hết
Những tiếng cười em bỏ lại sau lưng
Mưa bụi chiều nay giấu tiếng bước chân
Ta đã đi qua đủ đầy năm tháng
Đến cuối cùng là khờ dại hay không?