Bỏ lại những thương chờ, giờ là mùa thu
Em đứng đâu nơi đầu ngọn gió
Lá cỏ khô và song trăng mờ tỏ
Tôi thức một mình những buổi không em
/
Trăng lạnh cuối chiều, giờ là mùa đêm
Làm sao biết đôi ta, ai là người đánh mất
Sau hết ân tình, ai mới là buồn nhất
Ai mới lỗi thề, ai mới vội quên đi
/
Bỏ lại đêm mắt vàng, giờ là chia ly...
Khi thôi hết đợi nhau thì tên cũng cũ
Bên song trăng chỉ một nhành hoa cũng đủ
Thắp cho mối tình từ dạo không em