Nơi phía hoàng hôn
Những mùa lá đổ...
Nắng vàng như khoé mắt đợi trông
Cũng một con đường mà xa tít tắp
Lặng lẽ cuối chiều mây gió thinh không
Đi một quãng đời, quá một dòng sông
Sắp cuối con đường mà tìm chưa thấy lối
Bên dòng xe quay trở về bóng tối
Ta bận ngước nhìn trong mắt em đêm
Em vội chi. Khi nhớ chẳng nhiều thêm
Ta vắt vai cuộc đời đi trốn nắng
Giữa chốn mênh mông là chập chùng hoang vắng
Chuyến xe về đau cả một dòng trôi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét